BÍ MẬT SAU CAMERA NHÀ HÀNG XÓM
Tôi chưa từng nghĩ một việc đơn giản như sang nhà hàng xóm hỏi kinh nghiệm lắp camera lại mở ra cả một cánh cửa khiến tôi lạnh sống lưng suốt nhiều ngày.
1. Cú hích đầu tiên
Nhà hàng xóm đối diện mới lắp hệ thống camera ngoài cổng. Anh Hùng – chủ nhà – vốn nhiệt tình, thấy tôi nhìn qua nhìn lại thì cười:
“Ông cũng tính lắp à? Vào xem thử cho biết.”
Tôi nghĩ đơn giản thôi. Dạo này tôi đi công tác nhiều, còn vợ ở nhà một mình, lắp cho an toàn. Thế là tôi theo anh sang xem.
Anh Hùng đưa tôi xem góc quay trước sân, góc cửa sau, rồi bất chợt mở một đoạn video buổi tối hôm trước. Tôi đứng lặng.
Trong khung hình… là vợ tôi.
Cô ấy đi sang sân nhà Hùng… lúc 11 giờ đêm. Một mình. Không báo tôi. Không bật đèn.
Tôi hỏi, giọng đã thấy hơi run:
“Anh… sao vợ tôi lại sang nhà anh giờ này?”
Hùng nhíu mày, có vẻ bất ngờ thật sự:
“Tôi đâu có biết. Hôm đó tôi đi công tác. Về xem lại mới thấy.”
Tôi nhìn kỹ. Vợ tôi mặc áo khoác, đội mũ trùm kín, dáng đi hơi vội, mắt nhìn quanh như đang… tránh ai.
Tim tôi đánh “rầm” một cái.
Cảm giác nóng ở gáy lan dần xuống sống lưng: Vợ tôi sang nhà hàng xóm lúc nửa đêm để làm gì?
2. Đoạn thứ hai
“Xem tiếp đi anh.” – Tôi cố giữ bình tĩnh.
Hùng mở thêm. Và đoạn tiếp theo khiến tôi phải chống tay vào bàn.
Vợ tôi đứng trước cửa nhà anh ấy… đợi một ai đó.
Rồi một bóng người xuất hiện trong khung hình. Người đó mặc áo đen, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, dáng cao, hơi gầy.
Họ không nói gì.
Người đó đưa cho vợ tôi một chiếc túi nhỏ màu đen.
Cô ấy nhận, cúi đầu cảm ơn, rồi quay về nhà mình.
Tất cả chỉ trong chưa đầy 15 giây.
Nhanh gọn.
Ẩn mật.
Như một giao dịch đã diễn ra hàng chục lần.
Hùng chép miệng:
“Tôi cũng thấy kỳ, nhưng chuyện nhà người ta, tôi không dám can thiệp.”
Tôi nuốt khan. Đầu óc quay cuồng.
Vợ tôi… đang làm gì sau lưng tôi?
3. Đêm trở về
Tối đó, tôi về nhà sớm hơn dự kiến. Vợ chạy ra, mặt rạng rỡ:
“Sao anh không báo trước? Em đang nấu món anh thích đây.”
Tôi nhìn cô ấy. Càng nhìn, tim càng thắt lại.
Người phụ nữ trước mặt có thể… giấu tôi điều gì?
Bữa cơm hôm đó, tôi ăn mà cổ họng nghẹn cứng. Mọi thứ bình thường đến đáng sợ.
Đêm, khi cô ấy ngủ, tôi lấy điện thoại, vào phòng làm việc, mở sổ ghi chú, viết một câu hỏi:
“Em đang giấu anh chuyện gì?”
Nhưng tôi không dám hỏi.
Chưa.
Tôi cần biết sự thật trước khi đánh mất bình tĩnh.
4. Lần xem lại thứ hai – và cú sốc gấp đôi
Hôm sau, tôi nói dối là qua nhà Hùng để nhờ sửa máy bơm. Thực chất là để xem thêm camera.
Hùng mở đoạn video của 3 ngày trước.
Cảnh tượng lặp lại.
Cũng 11 giờ đêm.
Cũng áo khoác, mũ trùm.
Cũng dáng lén lút.
Nhưng lần này, tôi chú ý thấy vợ tôi ôm ngực, thở dài, rồi mới bước đi.
“Có vẻ cô ấy rất sợ bị phát hiện.” – Hùng nhận xét.
Tôi im lặng. Nhưng tim thì đập như trống trận.
Tiếp tục.
Lại người đàn ông áo đen.
Lại chiếc túi đen.
Nhưng lần này, người đó còn đưa tay xoa đầu vợ tôi.
Cô ấy né ra ngay.
Rồi chạy về.
Hùng nhìn tôi:
“Ông nghĩ sao?”
Tôi chỉ nói được một câu:
“Không biết nữa. Nhưng tôi phải tìm ra.”
5. Theo dõi
Tôi về nhà, giả vờ như mọi thứ bình thường.
11 giờ đêm – tôi nói phải họp gấp online, vào phòng làm việc khóa cửa.
Nhưng thực chất, tôi tắt đèn, đi ra ban công, nấp sau tấm mái che.
Đúng 11 giờ 14 phút.
Đèn phòng ngủ bật sáng.
Vợ tôi bước ra.
Áo khoác.
Mũ trùm.
Y hệt video.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Chân run bần bật.
Cô ấy mở cổng.
Đi ra đường.
Tôi lặng lẽ bám theo.
6. Sự thật được phơi bày – nhưng không phải sự thật tôi nghĩ
Vợ tôi không rẽ sang nhà Hùng như mọi lần.
Cô ấy rẽ sang con hẻm nhỏ phía sau khu dân cư.
Con hẻm tôi chưa bao giờ để ý.
Tối.
Vắng.
Lạnh.
Tôi đi chậm lại, tim đập mạnh đến mức tai ù đi.
Vợ tôi đứng trước một căn nhà.
Căn nhà tường xám.
Không biển số.
Không ánh sáng.
Cô ấy gõ cửa ba lần.
Cửa hé mở.
Tôi nín thở, nép sau bức tường.
Người đàn ông áo đen bước ra.
Không phải một người.
Mà… hai người.
Rồi tôi nghe câu nói khiến tôi sốc đến mức mất thăng bằng:
“Cảm ơn chị đã giúp tụi em. Không có chị, tụi em không sống nổi.”
Đó không phải vợ tôi nói.
Là giọng một đứa trẻ.
Đúng vậy.
Một đứa trẻ bước ra từ bóng tối. Gầy gò, quần áo lấm lem.
Theo sau là một bé gái cỡ 6 tuổi.
Tôi sững sờ đến mức không nhúc nhích được.
Vợ tôi mở chiếc túi đen… lấy ra hai hộp sữa, bọc bánh mì, thuốc ho, và ít tiền.
Cô ấy nói, giọng nghẹn:
“Chị chỉ giúp được nhiêu đây. Ráng cầm cự nha. Khi nào tìm được chỗ an toàn hơn, chị sẽ đưa tụi em đi.”
Tôi đờ người.
Hoàn toàn choáng váng.
Không phải ngoại tình.
Không phải bí mật mờ ám.
Vợ tôi đang… giúp hai đứa trẻ lang thang trốn khỏi người cha nghiện rượu bạo hành, từng xuất hiện trong một vụ báo chí đưa tin cách đây mấy tháng.
Hai đứa nhỏ đó… là nạn nhân chạy trốn.
Vợ tôi… là người tình cờ gặp chúng trước cổng chợ một lần tôi đi công tác.
Và cô ấy đã âm thầm giúp mà không nói với tôi, vì sợ tôi lo.
7. Khoảnh khắc tôi bước ra
Tôi tiến lại, không hét, không tức giận.
Tôi chỉ đặt tay lên vai vợ.
Cô ấy giật bắn mình, quay lại.
Nhìn thấy tôi, mặt cô ấy trắng bệch:
“Anh… anh theo em?”
Tôi không trả lời.
Tôi ôm cô ấy vào vai.
“Em vất vả vậy mà một lời cũng không nói với anh?”
Cô ấy bật khóc.
“Em sợ… sợ anh nghĩ em bao đồng. Sợ anh cấm. Sợ anh lo.”
Tôi nhìn hai đứa trẻ run rẩy nép vào nhau, rồi nhìn vợ – người phụ nữ nhỏ bé nhưng trái tim lớn hơn tôi từng nghĩ rất nhiều.
Tôi nắm tay cô ấy:
“Từ giờ… chuyện gì cũng để anh gánh cùng em. Không được âm thầm chịu một mình nữa. Còn hai đứa nhỏ này… để anh lo.”
Cô ấy òa lên khóc, như trút hết gánh nặng nhiều tuần qua.
8. Cái kết – và sự lật ngược định kiến
Hôm đó, tôi đưa hai đứa trẻ đến trung tâm bảo trợ gần nhất, nhờ người quen giúp xin thủ tục tiếp nhận khẩn cấp.
Vợ tôi đứng cạnh, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên sự nhẹ nhõm.
Tối về, cô ấy ôm tôi thật lâu, như sợ tôi giận.
Tôi chỉ cười:
“Anh tự hào về em.”
Và thật sự là thế.
Nếu không có chiếc camera nhà hàng xóm, có lẽ tôi không bao giờ biết vợ mình đã một mình lặng lẽ chống lại nỗi sợ, giúp đỡ những đứa trẻ không máu mủ.
Đêm đó, tôi nằm trong vòng tay cô ấy, lòng nhẹ đi một nửa:
Hóa ra bí mật lớn nhất của vợ tôi… không phải là phản bội.
Mà là lòng tốt mà cô ấy không muốn khoe ra.











